Có những tháng ngày trong năm nay, tớ đã từng ngồi một mình giữa đêm khuya và nghĩ: “Có lẽ mình không còn đủ sức nữa rồi.”
Mọi thứ ập đến cùng lúc: áp lực, lo âu, những điều còn dang dở, và cả những vết thương chẳng mấy ai nhìn thấy. Có lúc tớ bật cười trong làn nước mắt, tự hỏi: “Rốt cuộc mình đang cố gắng vì điều gì?”
Vậy mà, bằng một cách rất lạ, mỗi buổi sáng thức dậy tớ vẫn đứng lên. Không phải vì tớ mạnh mẽ, mà vì đâu đó trong lòng, tớ vẫn tin rằng ngày mai có thể sẽ khác. Tớ tiếp tục bước đi, dù đôi khi chỉ là những bước thật nhỏ, chậm đến mức chính mình cũng nhận ra. Tớ học cách thở chậm lại, học cách bình tĩnh, học cách chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra theo ý muốn.
Năm 2025 không mang đến cho tớ nhiều chiến thắng rực rỡ. Nhưng nó dạy tớ cách ôm lấy nỗi buồn mà không gục ngã. Nó dạy tớ biết xin lỗi chính mình vì những ngày đã tự trách quá nhiều. Nó dạy tớ trân trọng những người vẫn ở bên, dù chỉ qua một tin nhắn ngắn ngủi: “Ổn không?”
Và quan trọng hơn cả, nó dạy tớ hiểu rằng “thành tựu” đôi khi không nằm ở những điều to lớn. Thành tựu là không rời bỏ chính mình. Thành tựu là vẫn giữ được một trái tim tử tế, ngay cả khi cuộc đời chẳng mấy hiền hòa. Thành tựu là đi qua những đêm tối nhất, rồi vẫn đủ can đảm hướng mắt về phía ánh sáng.
Nếu cậu cũng đã từng mệt mỏi, từng nghĩ mình sắp gục ngã, nhưng vẫn ở đây, vẫn thở, vẫn tiếp tục, thì xin chúc mừng — cậu đã làm được điều mà không phải ai cũng làm được.
Năm 2025, có thể chúng ta không quá rực rỡ. Nhưng việc đã vượt qua thôi cũng đủ để tự ôm lấy mình thật chặt.
Và biết đâu, chính nhờ những ngày tưởng chừng “không thể chịu nổi” ấy,
ta sẽ bước vào năm mới với một trái tim kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn,
và một niềm tin nhỏ bé rằng:
Dù có chuyện gì xảy ra, mình vẫn có thể đi tiếp.
Ảnh: Sưu tầm
Cảm ơn 2025!